Khoản nợ thuế hơn 182 tỷ đồng của hai cá nhân có cùng địa chỉ đăng ký tại Khách sạn Sheraton Saigon không phải là một phát sinh mới, mà là dư chấn tài chính kéo dài suốt 13 năm từ vụ án buôn lậu hàng hiệu đình đám một thời, hé lộ mô hình kinh doanh tinh vi được dựng lên để né tránh nghĩa vụ với Nhà nước.
两名注册地址同为西贡喜来登酒店的自然人拖欠逾1820亿越南盾税款。这笔欠款并非新发债务,而是一起昔日知名奢侈品走私案持续13年的财务余波。该案件揭示了一个为规避国家纳税义务而精心构建的复杂商业模式。
Danh sách nợ thuế vừa được Cục Thuế TP.HCM công bố đã nêu tên bà Võ Thị Ngọc Phượng với số nợ gần 159 tỷ đồng và ông Lâm Phước Hải với khoản nợ hơn 23 tỷ đồng. Điểm chung bất thường là cả hai đều có địa chỉ đăng ký kinh doanh tại khu vực Khách sạn 5 sao Sheraton Saigon. Tuy nhiên, nguồn gốc của các khoản nợ này lại xuất phát từ một hệ thống kinh doanh đã sụp đổ từ năm 2012.
根据胡志明市税务局最新公布的欠税名单中列出武氏玉凤女士(欠款近1590亿越南盾)与林福海先生(欠款逾230亿越南盾)。值得注意的是,两人登记的商业地址均位于西贡喜来登五星级酒店区域。然而,这些债务的根源实则来自一个早在2012年就已崩塌的商业体系。
Câu chuyện bắt đầu từ giai đoạn 2009-2012, khi “ông trùm” Trần Anh Tuấn (Việt kiều Mỹ) đứng sau điều hành hai cửa hàng thời trang cao cấp là Milano và Gucci, tọa lạc tại những vị trí đắc địa nhất của Khách sạn Sheraton. Đây là các địa chỉ quen thuộc của giới thượng lưu tp.HCM thời bấy giờ, chuyên phân phối sản phẩm từ các thương hiệu xa xỉ châu Âu như Gucci, Dolce & Gabbana, YSL.
故事始于2009至2012年间,美籍越侨”巨头”陈英俊在幕后掌控着两家高端时装店——位于喜来登酒店黄金位置的Milano与Gucci。这些店铺专门销售Gucci、Dolce & Gabbana、YSL等欧洲奢侈品牌,是当时胡志明市上流社会人士频频光顾的场所。
Để tối ưu hóa lợi nhuận, một mô hình nhập khẩu được thiết kế nhằm lách qua các quy định về thuế. Thay vì khai báo đúng nguồn gốc từ Ý, hàng hóa được “phù phép” hồ sơ để trở thành hàng hóa xuất xứ Trung Quốc hoặc hàng không nhãn hiệu. Thủ thuật này giúp giảm đáng kể giá trị khai báo hải quan, từ đó trốn được một khoản thuế nhập khẩu khổng lồ.
为最大化利润,该团伙设计了一套专门的进口流程以规避税务。其核心手法是,不如实申报商品的意大利原产地,而是通过伪造文件,将其虚构为中国原产地或无品牌产品。此举大幅压低了报关货值,从而偷逃巨额进口税款。
Để vận hành mô hình này và che giấu vai trò chủ sở hữu thực sự, ông Tuấn đã không trực tiếp đứng tên. Thay vào đó, một mạng lưới các pháp nhân được sử dụng. Bà Võ Thị Ngọc Phượng được nhờ đứng tên hộ kinh doanh Milano và ông Lâm Phước Hải đứng tên hộ kinh doanh Gucci. Song song đó, các công ty như Công ty TNHH Nam Đế, Gia Phát Thành, Milanovina được thành lập để thực hiện hoạt động ủy thác nhập khẩu.
为运作该模式并隐藏其实际所有者身份,陈英俊并未直接实名登记,而是启用了一个法人网。由武氏玉凤代持米兰(Milano)个体商户,林福海代持古驰(Gucci)个体商户。同时,南帝有限公司、嘉发成公司、Milanovina公司等实体被专门设立用于受托开展进口业务。
Hệ thống này vận hành trót lọt cho đến ngày 27/11/2012, khi lực lượng chức năng kiểm tra và bắt giữ một lô hàng lớn đang được chuyển vào kho tại tầng hầm khách sạn. Lô hàng bị bắt quả tang có trị giá thực tế hơn 16 tỷ đồng với 1.253 sản phẩm chính hãng, trong khi trên tờ khai hải quan chỉ thể hiện giá trị 3.725 USD cho 1.052 món hàng không nhãn hiệu.
该非法系统一直运行至2012年11月27日。当日,职能部门在检查中当场查获一批正运往酒店地下仓库的大宗货物。这批货物实际为1253件正品,价值超过160亿越南盾;但在报关单上却被申报为仅1052件无品牌商品,总价值仅37250美元。
Ngay sau khi vụ việc bị phanh phui, người điều hành thực sự là Trần Anh Tuấn đã bỏ trốn ra nước ngoài. Cảnh sát điều tra Công an TP.HCM sau đó đã ra quyết định truy nã toàn quốc, đồng thời đề nghị Văn phòng Interpol Việt Nam phát lệnh truy nã quốc tế đối với Trần Anh Tuấn. Vụ án được đưa ra xét xử vào năm 2015, các cá nhân liên quan trong vai trò nhân viên và cán bộ hải quan đã phải chịu trách nhiệm hình sự.
案件曝光后,实际运营者陈英俊立即潜逃出境。随后,胡志明市公安局刑事调查部门发布了全国通缉令,并建议越南国际刑警办公室对陈英俊发布国际通缉令。该案件于2015年开庭审理,涉案的海关职员及官员均被依法追究刑事责任。
Tuy nhiên, về mặt pháp lý dân sự và nghĩa vụ thuế, trách nhiệm vẫn gắn liền với các pháp nhân đã đăng ký. Dù không phải là chủ sở hữu thực sự, bà Phượng và ông Hải, với tư cách là người đứng đầu các hộ kinh doanh, đã phải gánh chịu toàn bộ khoản nợ thuế phát sinh. Từ con số nợ gốc ban đầu là 44 tỷ đồng và 6,9 tỷ đồng, các khoản phạt chậm nộp đã khiến tổng số nợ tăng vọt lên mức gần 159 tỷ và 23 tỷ đồng như hiện nay.
然而,在民事法律及纳税义务方面,责任仍由已注册的法律主体承担。尽管并非实际所有者,但作为个体工商户的登记负责人,凤女士和海先生不得不承担由此产生的全部税务债务。两人的初始欠税本金分别为440亿越南盾和69亿越南盾起算,因逾期未缴所产生的罚款,致使债务总额目前已累计至约1590亿和230亿越南盾。
Vụ việc trở thành một bài học kinh điển về rủi ro của việc “đứng tên hộ” trong kinh doanh. Đồng thời, nó cũng cho thấy hậu quả tài chính có thể kéo dài hàng thập kỷ, rất lâu sau khi một vụ án hình sự đã khép lại, để lại gánh nặng cho những cá nhân có liên quan trên giấy tờ và một khoản nợ khó đòi cho ngân sách nhà nước.
此案件成为商业活动中“借名登记”风险的典型案列。同时,揭示了一个刑事案件审结后,其引发的财务后果仍可能持续数十年之久——既为文件上的关联自然人留下沉重负担,也为国家财政留下难以追回的巨额呆账。
(*) Nguồn: Nhịp sống thị trường
来源:市场动态

